Trang 129 — Làng (Kim Lân)

Câu hỏi:

  • Không có câu hỏi trong trang 129.

Trả lời:

  • Vì trang này chỉ chứa đoạn trích của tác phẩm "Làng" của Kim Lân, không có câu hỏi hay yêu cầu nào.

SKIP


Trang 130 — Làng (Kim Lân)

Câu hỏi trong ảnh không được nêu rõ, tuy nhiên có thể dựa vào nội dung để đưa ra các câu hỏi phù hợp.

Câu 1. Hãy phân tích ý nghĩa của hình ảnh con thuyền trong đoạn trích.

Trả lời: Hình ảnh con thuyền trong đoạn trích có ý nghĩa quan trọng, tượng trưng cho số phận con người, đặc biệt là nhân vật Lắng. "Cứ như thế, gió sẽ đưa chị đến một bến bờ, không thời gian, không còn những ràng buộc." Câu này cho thấy con thuyền mang theo hi vọng và sự giải thoát khỏi những ràng buộc của cuộc sống.

Hình ảnh con thuyền trôi "theo những xoáy nước của định mệnh" cho thấy sự bất lực và phụ thuộc vào số phận. Câu "Con thuyền cứ chậm chậm trôi" thể hiện sự bình lặng, nhẹ nhàng nhưng sâu sắc trong hành trình của con thuyền, cũng như cuộc đời của Lắng.

Câu 2. Phân tích diễn biến tâm trạng của nhân vật anh Lắng.

Trả lời: Tâm trạng của nhân vật anh Lắng trong đoạn trích trải qua nhiều cung bậc cảm xúc. Ban đầu, anh "lượn đi lượn lại trên bờ một cách sốt ruột," thể hiện sự lo lắng và mong ngóng được gặp lại người yêu.

Khi thấy con thuyền trôi về phía mình, anh có cảm giác như "cô ta không chèo nhưng con thuyền vẫn từ từ trôi về phía anh." Điều này khiến anh càng thêm sốt ruột và bất lực.

Khi gặp lại Lắng, anh muốn níu kéo nhưng không thành. "Thôi chết, khéo dây đứt là con đò mà rồi." Câu này cho thấy anh Lắng lo sợ mất đi mối liên kết với Lắng.

Câu 3. Chỉ ra và phân tích giá trị nhân đạo trong đoạn trích.

Trả lời: Giá trị nhân đạo trong đoạn trích thể hiện qua tình yêu và sự gắn bó giữa các nhân vật. Tình cảm của Lắng và anh Lắng rất sâu nặng, dù có những ràng buộc và khó khăn.

Câu "U không cho con đi, bao giờ cũng thế, khi nào con muốn về với Lắng thì u lại níu con lại với xóm làng." cho thấy sự quan tâm và lo lắng của bà cụ Tứ, cũng như tình cảm gia đình.

Đoạn trích cũng thể hiện sự bất lực và số phận con người, "gió sẽ đưa chị đến một bến bờ, không thời gian, không còn những ràng buộc." Điều này cho thấy sự bất lực của con người trước dòng chảy của cuộc sống.


Trang 131 — Viết bài văn tả cảnh

Câu hỏi:

  • Câu hỏi không được nêu rõ trong ảnh, nhưng có thể thấy đoạn văn có liên quan đến một tác phẩm văn học trong SGK Ngữ Văn lớp 12.

Trả lời:

  • Vì không có câu hỏi cụ thể trong ảnh, có thể tập trung phân tích nội dung văn bản.

Phân tích đoạn văn

Đoạn văn trên có thể là một phần của một tác phẩm văn học, có thể thuộc thể loại truyện hoặc tùy bút. Nội dung xoay quanh các nhân vật và diễn biến sự việc trong một khung cảnh cụ thể.

Nội dung chính của đoạn văn

  • Đoạn văn miêu tả một cảnh bên sông với các nhân vật như bà cụ Lắng, Lắng và Thủy.
  • Có các yếu tố như:
    • Cảnh thiên nhiên: "neo thuyền vào cái cây ven sông và lảm lũi biến dần vào bóng đêm."
    • Tâm trạng nhân vật:
      • Bà cụ Lắng "đầu thuyền đã lựi...", "nhảy lên bờ và khóc trong lòng một bà cụ rất lâu."
      • Lắng có hành động "cười cượng nhìn qua hai bên" và dường như bị "dính chặt ở đấy..."
    • Tâm lý và tình cảm:
      • "Mẹ cha mày, mày định bỏ mà đi há con? Làm thân con gái thì phải chịu, mày trốn sao nổi..."
      • "Thôi con, về nhà đi. Bọn trẻ nó dậy mà không thấy mày lại khóc hết nước mắt."

Ý nghĩa của đoạn văn

  • Đoạn văn có thể đang khai thác chủ đề gia đình, tình cảm gia đình, hoặc sự ra đi và trở về của một nhân vật.

Kết luận

  • Do không có câu hỏi cụ thể, việc phân tích tập trung vào nội dung và ý nghĩa của đoạn văn trong ngữ cảnh văn học.

Trang 132 — Làng

Câu hỏi trong ảnh:

  • Lắng ngẩng đầu lên:

    • Con bị ngửi hương ma nên hóa đá ở đây rồi.
    • Đâu, làm gì có ma?
    • Cô lái đồ lúc này là ma đấy u ơi!
    • Mày khéo mơ ngủ rồi con ạ, nó là cái Thúy đấy mà?
    • Thủy há u? - Anh cường cuồng vùng dậy - U, bây giờ cô ấy đâu rồi, u kéo con lên với!
  • Bà cụ đưa tay ra. Lắng cầm vào tay mẹ. Chợt bà cụ thoảng thốt kêu lên:

    • Sao tay mày lạnh thế, Lắng?
  • Lắng vọt lên bờ, anh chơi vơi trên những đám cỏ đầm đìa ánh trăng.

    • Thôi rồi, mày là ma ha Lắng?
  • Và Lắng đột nhiên thấy lù lù trong trí nhớ rằng anh đã chết. Anh đã trúng đạn từ lâu rồi, mấy chục năm trước hồn anh cứ luân quẩn trong rừng cho đến ngày gặp ông già tóc bạc. Anh kêu lên:

    • U ơi, thế người chết là ma há u?
  • Ừ, chết rồi phải thành ma chớ còn gì nữa! Thế ai rắc vàng cho mày mà mày biết néo về đây?

  • Và Lắng kể cho mẹ nghe những tháng ngày, những năm, mấy chục năm phiêu bạt, chuyện ông già và chiếc lá.

  • Bà cụ lặng người đi. Đâu đây có tiếng chó nhà ai sửa nhau nhau nghe là lạ...

    • Người chết thì phải đi thôi con ạ, đừng luẩn quẩn trần gian làm gì nữa. Bây giờ mày chỉ làm người ta sợ thôi!
    • U ơi, u để cho con tới thăm Thúy đã!
  • Bà cụ kéo vội dài yếm lên che mắt.

    • Không được, mày mà đến thì nó cũng sợ mày. Với cả còn chồng con nó nữa. Lăng, quay về xứ ma đi, mày không được ở lại để làm hại người sống [...].
  • Lắng dặt dờ mấy vòng, chẳng rõ anh có khóc không bời đêm nay sương rơi nhiều quá. Bãi cỏ ven sông ướt đầm.

    • U, u có nhớ con không?
  • Bà cụ Lắng quay mặt đi.


Dựa trên nội dung có trong ảnh, không có câu hỏi cụ thể nào được đặt ra. Tuy nhiên, có thể rút ra một số câu hỏi liên quan đến đoạn trích như sau:

Câu 1. Nêu hoàn cảnh và tâm trạng của nhân vật Lắng khi anh nhận ra mình đã chết và đang tồn tại như một hồn ma.

Trả lời: Lắng ngẩng đầu lên và nhận ra mình đã bị "ngửi hương ma nên hóa đá ở đây rồi". Khi được mẹ nhắc nhở, anh vẫn không tin và cho rằng đó là "cái Thúy". Tuy nhiên, khi bà cụ nói tay anh lạnh và anh vọt lên bờ, nhận ra mình đã chết, Lắng hiểu ra rằng mình đã trở thành ma.

Câu 2. Phân tích sự tương tác giữa Lắng và bà cụ khi Lắng cố gắng thuyết phục bà cho phép mình đến thăm Thủy.

Trả lời: Bà cụ ban đầu từ chối và khuyên Lắng nên rời đi vì "người chết thì phải đi thôi con ạ, đừng luẩn quẩn trần gian làm gì nữa". Khi Lắng muốn đến thăm Thủy, bà cụ lo lắng rằng sự xuất hiện của Lắng sẽ khiến người khác sợ hãi và thậm chí là Thủy cũng sẽ sợ. Bà cụ kéo vội dài yếm lên che mắt và khuyên Lắng nên quay về xứ ma.

Câu 3. Nêu ý nghĩa của đoạn kết khi bà cụ Lắng quay mặt đi khi Lắng hỏi: "- U, u có nhớ con không?"

Trả lời: Đoạn kết cho thấy sự đau xót và khó khăn của bà cụ trong việc đối mặt với hiện thực rằng con mình đã chết và không còn là người sống. Việc bà cụ quay mặt đi thể hiện nỗi buồn và sự chấp nhận của bà rằng Lắng đã trở thành ma và không còn tồn tại trong thế giới của người sống.