Trang 137 — Quan thanh tra

Câu hỏi:

  • Đỗi thoại xã giao thái quá của các nhân vật thể hiện điều gì?

Trả lời: Đối thoại xã giao thái quá của các nhân vật trong đoạn trích thể hiện sự giả tạo, lễnghi bề mặt nhưng thiếu chân thành trong quan hệ.

Ví dụ:

  • Khi Khô-lét-xta-cốp nói: "Thưa bà, tôi rất sung sướng được cái hân hạnh đặc biệt gặp bà.",
  • An-na An-đrê-ép-na đáp: "Dạ, chúng tôi còn vui mừng hơn khi được gặp một người như tôn ông..."

Những lời nói này thể hiện sự xu nịnh, lễ là để che giấu bản chất thật sự của mình. Điều này phản ánh tính cách và xã hội trong tác phẩm, nơi mà sự tôn trọng và giao tiếp thường bị lợi dụng để đạt mục đích cá nhân.


Trang 138 — Khó Lét-xta-cốp

Câu hỏi:

  • Lưu ý thái độ của Khó-lét-xta-cốp với "dân compreenz vous", cũng như chính hàng quán bần thiu, nào dân đen ngu dốt tối tăm...
  • Lộ thân phận thật của Kho-lét-xta-cốp qua lời khoác lác mình qua câu: "Người anh em, lại đến nhà ăn với mình!". Mỗi ngày tôi chỉ đến vụ cỏ hai phút, đủ để ra lệnh làm như thế này, thế nào?

Trả lời:

  1. Lưu ý thái độ của Khó-lét-xta-cốp với "dân compreenz vous", cũng như chính hàng quán bần thiu, nào dân đen ngu dốt tối tăm...

Trả lời:

  • Trong đoạn hội thoại, Khó-lét-xta-cốp thể hiện thái độ khinh thường và mỉa mai khi nói về "dân compreenz vous" (tạm dịch: những người không hiểu biết).
  • Ông cho rằng mình quen sống trong "cái xã hội thượng lưu" và cảm thấy khó chịu khi phải "đi đường xa: nào hàng quán bần thiu, nào dân đen ngu dốt tối tăm".
  • Điều này được thể hiện qua lời nói:
    "Tôi quen sống trong cái xã hội thượng lưu, compreenz vous? vậy mà bỗng phải đi đường xa: nào hàng quán bần thiu, nào dân đen ngu dốt tối tăm..."
    • "Compreenez vous" (có thể hiểu là "hiểu không?") là cách Khó-lét-xta-cốp thể hiện sự kiêu hãnh và xem thường những người không cùng tầng lớp.

  1. Lộ thân phận thật của Kho-lét-xta-cốp qua lời khoác lác mình qua câu: "Người anh em, lại đến nhà ăn với mình!". Mỗi ngày tôi chỉ đến vụ cỏ hai phút, đủ để ra lệnh làm như thế này, thế nào?

Trả lời:

  • Thân phận thật của Khó-lét-xta-cốp được lộ rõ qua lời "Người anh em, lại đến nhà ăn với mình!", một cách nói mỉa mai và khoác lác.

  • Ông tự xưng là "anh chàng thư kí nhì nhằng" nhưng thực chất chỉ là một "quan vụ trưởng" (người có chức vụ thấp nhưng lại tự nâng mình lên).

  • Khi nói:
    "Mỗi ngày tôi chỉ đến vụ cỏ hai phút, đủ để ra lệnh làm như thế này, thế nào?",
    ông muốn nhấn mạnh rằng mình có quyền lựcsự quan trọng, dù chỉ có mặt rất ngắn ngủi.

  • Qua đó, tác giả bóc mẽ tính cách trọng hình thức, thích khoe khoang của Khó-lét-xta-cốp, làm nổi bật mâu thuẫn giữa hiện thựclời nói của nhân vật.


Kết luận:

  • Qua đoạn trích, Khó-lét-xta-cốp lộ rõ tính cáchbản chất thông qua cách nóihành động. Ông là người tự phụ, thích thể hiện nhưng thực chất không có gì đáng kể.

Trang 139 — Khôi Lệch-xta-cốp

Tuy nhiên, có một số thông tin về tác giả và các tác phẩm của ông.

Thông tin:

  • KHÔ-LẾT-XTA-CỐP (Khlestakov) là nhân vật trong vở kịch.
  • Ông có nhiều tác phẩm như: Đám cưới chằng Phi-ga-rô (Figaro), Rô-be (Robe) con quỷ, Noóc-ma (Norma)
  • Ông còn quen nhiều đào hát.
  • Ông có bạn là cánh hầu của Pu-skin

Trang 140 — Luyện tập

Câu hỏi:

  1. Chỉ ra và phân tích giá trị của biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn văn.

Trả lời:

  • Biện pháp tu từ được sử dụng trong đoạn văn: hoán dụ, cụ thể là hình ảnh "người anh em" và các tác phẩm do nhân vật tưởng tượng ra.
  • Giá trị của biện pháp tu từ:
    • Góp phần tạo nên giọng văn hài hước, tự trào của nhân vật.
    • Nhấn mạnh sự khiêm nhường, tự giễu của nhân vật khi nói về tài năng của mình.
  1. Có người cho rằng: “Hóa ra, một trong những điều làm nên sự thú vị của một tác phẩm là sự đan cài, hòa quyện giữa hư và thực.” Dựa vào đoạn trích, hãy nêu ý kiến của bạn về vấn đề trên.

Trả lời:

  • Ý kiến về sự đan cài hư và thực trong tác phẩm:
    • Đoạn trích cho thấy sự "đan cài, hòa quyện giữa hư và thực" khi nhân vật tưởng tượng ra các tác phẩm và tên tuổi nổi tiếng như Nam tước Brâm-bê-út, Chiến hạm Hi vọng, Điện tín Mát-xco-va... nhưng thực chất lại do chính anh ta "viết".
    • Sự hư và thực đan cài ở đây tạo ra giọng văn nửa đùa, nửa thật, khiến người đọc cười mà thấy được sự tự trào, khiêm tốn của nhân vật.
    • Điều này làm nên sự thú vị và tính giải trí của tác phẩm.
  1. Trong đoạn trích, nhân vật nào được khắc họa rõ nét nhất? Dựa vào đâu bạn nhận xét như vậy?

Trả lời:

  • Nhân vật được khắc họa rõ nét nhất: Nhân vật Kho-lét-xta-cốp.
  • Dựa vào các yếu tố:
    • Cách nói, cách nghĩ của nhân vật: "Tôi không nhớ tên nhiều tác phẩm khác.", "Tôi viết mọi tác phẩm cũng là do tình cờ thôi."
    • Sự tự khen ngợi một cách hóm hỉnh: "Tôi có cái nhà đẹp nhất ở Pê-téc-bua."
    • Sự khẳng định tự tin về tài năng của mình: "Ông viết hay quá đi mất thôi!"
  1. Phân tích mối quan hệ giữa các nhân vật trong đoạn trích.

Trả lời:

  • Mối quan hệ giữa các nhân vật:
    • Mối quan hệ giữa các nhân vật trong đoạn trích thể hiện qua lời thoại, qua cách họ tương tác và phản ứng với nhau.
    • An-na An-đrê-ép-naKho-lét-xta-cốp có mối quan hệ "đùa giỡn, châm biếm", khi cả hai cùng nhau "đánh lừa" Ma-ri-a An-tô-nốp-na.
    • Ma-ri-a An-tô-nốp-na là người phát hiện ra sự thật, nhưng cũng bị lôi cuốn vào trò đùa.
  1. Viết một đoạn văn (khoảng 150 chữ) trình bày suy nghĩ của bạn về một ý kiến cho rằng: Văn chương không làm thay đổi hiện thực xã hội nhưng có thể uốn nắn tâm hồn con người đến những giá trị tốt đẹp hơn.

Trả lời:

  • Ý kiến về vai trò của văn chương:
    • "Văn chương không làm thay đổi hiện thực xã hội nhưng có thể uốn nắn tâm hồn con người đến những giá trị tốt đẹp hơn."
    • Văn chương phản ánh hiện thực nhưng không thay đổi trực tiếp xã hội; thay vào đó, nó tác động đến nhận thức và cảm xúc con người.
    • Văn chương có sức mạnh "uốn nắn tâm hồn", giúp con người hướng đến những giá trị tốt đẹp, biết yêu thương, tha thứ và sống có lý tưởng.
  1. Thông điệp mà tác giả muốn gửi gắm qua đoạn trích là gì?

Trả lời:

  • Thông điệp của tác giả:
    • Tác giả muốn gửi gắm thông điệp về tính chất hư cấu trong nghệ thuật, sự khiêm nhường trong cách tự đánh giá tài năng của bản thân.
    • Đồng thời, tác giả cũng đề cập đến giá trị của văn chương trong việc lan tỏa cảm xúc và ý tưởng.