Trang 33 — Lỗi câu mơ hồ và cách sửa
Câu 1. Sự kiện trong tác phẩm truyện là những sự việc, biến cố quan trọng tác động đến nhân vật, tạo ra sự thay đổi của nhân vật, thúc đẩy cốt truyện phát triển. Sự kiện vừa phản ánh các mối quan hệ, xung đột xã hội vừa giúp bộc lộ tính cách và số phận nhân vật.
Trả lời: Câu hỏi này yêu cầu hiểu khái niệm cơ bản về sự kiện trong tác phẩm truyện. Dựa vào nội dung trong trang:
- Sự kiện trong tác phẩm truyện đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy cốt truyện và làm rõ tính cách, số phận nhân vật.
- Sự kiện vừa giúp phản ánh các mối quan hệ xã hội, xung đột vừa bộc lộ bản chất nhân vật.
Câu 2. Các giá trị của tác phẩm văn học: Văn học có ba giá trị chính là nhận thức, giáo dục, thẩm mĩ.
Trả lời:
- Giá trị nhận thức: giúp người đọc hiểu biết về tự nhiên, xã hội và bản thân.
- Giá trị giáo dục: hình thành phẩm chất đạo đức, thay đổi quan hệ và nhân sinh quan.
- Giá trị thẩm mĩ: thỏa mãn nhu cầu về cái đẹp, phát triển năng lực và thị hiếu nghệ thuật.
Câu 3. Lỗi câu mơ hồ và cách sửa
Trả lời:
Mơ hồ từ vựng:
- Ví dụ: "Chả ngon lắm."
- Phân tích lỗi: Hiện tượng đồng âm ("chả" chỉ món ăn và "chả" là trạng từ).
- Cách sửa:
- Món chả ngon lắm.
- Món này không ngon lắm.
Mơ hồ cấu trúc:
- Ví dụ: "Đó là những nhận xét về bài viết của ông ấy."
- Phân tích lỗi: Cụm từ nhập nhằng về cấu trúc.
- Cách sửa:
- Đó là những nhận xét của ông ấy về bài viết.
Mơ hồ logic:
- Ví dụ: "Ba người mua ba cái áo."
- Phân tích lỗi: Không rõ mỗi người mua một cái áo hay ba người mua ba cái áo.
- Cách sửa:
- Ba người, mỗi người mua một cái áo.
- Ba người cùng mua ba cái áo.
Nếu không có câu hỏi cụ thể nào trên trang, tôi sẽ trả lời:
Trang 34 — Lão Hạc
Câu hỏi trước khi đọc:
Hãy hình dung khi con người rơi vào tình cảnh nghèo đói, túng quẫn, họ sẽ có cách phản ứng như thế nào?
Trả lời:
Khi con người rơi vào tình cảnh nghèo đói, túng quẫn, họ có thể phản ứng theo nhiều cách khác nhau. Có người có thể trở nên tuyệt vọng, mất niềm tin vào cuộc sống; người khác lại có thể tìm cách xoay sở, thậm chí làm những việc mà bình thường họ không làm. Trong văn học, những tình huống như vậy thường được dùng để khắc hoạ sâu sắc số phận con người và xã hội.
Đọc văn bản:
Câu hỏi suy luận:
Câu chuyện trong đoạn này được kể qua điểm nhìn của ai?
Trả lời:
Câu chuyện trong đoạn này được kể qua điểm nhìn của người tôi. Dẫn chứng:
- “Tôi đã thông điếu và bỏ thuốc rồi. Tôi mời lão hút trước.”
- “Tôi xin cụ…”
- “Và tôi cầm lấy điếu, vo viên một điếu.”
Điểm nhìn nhân vật tôi giúp câu chuyện trở nên gần gũi và chân thực, người đọc dễ dàng đồng cảm với suy nghĩ, cảm xúc của nhân vật.
Trang 35 — Lão Hạc
Tuy nhiên, dựa trên nội dung đã cung cấp, có thể đưa ra một số câu hỏi và trả lời tương ứng:
Câu 1. Nêu hoàn cảnh và tâm trạng của nhân vật lão Hạc khi bán chó.
Trả lời: Lão Hạc là một người nông dân nghèo, sống trong cảnh khó khăn. Khi bán chó, lão Hạc cảm thấy đau khổ, xót xa vì đó là niềm vui cuối cùng của lão. Lão đã phải bán đi nhiều thứ quý giá của mình, và việc bán chó là một sự hi sinh lớn.
Câu 2. Tìm các chi tiết trong đoạn trích cho thấy lão Hạc rất yêu thương con chó.
Trả lời: Lão Hạc đã dành rất nhiều tình cảm cho con chó, ông coi nó như một thành viên trong gia đình. Khi bán chó, lão Hạc đã "nhảy xổm lên, vác tù và hàng tổng đi tìm tôi" và dặn dò tôi phải chăm sóc con chó thật tốt. Điều này cho thấy lão Hạc rất yêu thương và trân trọng con chó.
Câu 3. Phân tích ý nghĩa của việc lão Hạc bán vườn.
Trả lời: Việc lão Hạc bán vườn là một quyết định khó khăn và đau khổ. Lão Hạc bán vườn để lấy tiền cưới cho con gái, nhưng sâu xa hơn, đó là sự hi sinh của lão cho gia đình. Việc bán vườn cũng cho thấy lão Hạc đã mất đi nguồn sống, nguồn thu nhập quan trọng.
Câu 4. Nêu ý nghĩa của câu nói: "Thằng cháu nhà tôi, đến một năm nay, chả có giấy má gì đấy, ông giáo ạ!"
Trả lời: Câu nói này cho thấy lão Hạc rất quan tâm đến việc làm giấy tờ cho con trai. Lão Hạc muốn con trai mình có đầy đủ giấy tờ để có thể đi làm ăn xa, nhưng cũng lo lắng về việc không có giấy tờ sẽ gây khó khăn cho con. Câu nói này cũng thể hiện sự lo lắng và quan tâm của lão Hạc đối với tương lai của con trai.
Trang 36 — Lão Hạc
Câu hỏi:
- Đây là lời kể của ai?
Trả lời: Lời kể trong đoạn văn trên là của nhân vật tôi (người kể chuyện). Dựa vào nội dung và ngữ điệu của đoạn văn, có thể xác định người kể là nhân vật tôi.
Câu hỏi:
- Trước khi đi, nó có cho tôi ba đồng bạc, ông giáo ạ! Chả biết nó gửi thiếp xong, vay trước được mấy đồng, mà đưa về cho tôi ba đồng. Nó đưa cho tôi ba đồng và bảo: "Con biếu thầy ba đồng để thỉnh thoảng thầy ăn quả; xưa nay con ở nhà mãi cũng không nuôi thầy được bữa nào, thì con đi cũng chẳng phải lo; thầy bòn vườn đất với làm thuê làm mướn thêm cho người ta thế nào cũng đủ ăn; con đi chuyên này cố chí làm ăn, bao giờ có bạc trăm con mới về, không có tiền, sống khổ sống sở ở cái làng này, nhục lắm!...". Tôi chỉ còn biết khóc, chứ còn biết làm sao được nữa? Thằng con lão sinh phấn chí. Ngay mấy hôm sau, nó ra sở mộ phu, đưa thiếp, kí giấy xin đi làm đồn điền cao su...
Trả lời:
- Lão rấn rít nước mắt, bảo tôi: "Trước khi đi, nó có cho tôi ba đồng bạc, ông giáo ạ! Chả biết nó gửi thẻ xong, vay trước được mấy đồng, mà đưa về cho tôi ba đồng. Nó đưa cho tôi ba đồng và bảo: "Con biếu thầy ba đồng để thỉnh thoảng thầy ăn quả; xưa nay con ở nhà mãi cũng không nuôi thầy được bữa nào, thì con đi cũng chẳng phải lo; thầy bòn vườn đất với làm thuê làm mướn thêm cho người ta thế nào cũng đủ ăn; con đi chuyên này cố chí làm ăn, bao giờ có bạc trăm con mới về, không có tiền, sống khổ sống sở ở cái làng này, nhục lắm!...". Tôi chỉ còn biết khóc, chứ còn biết làm sao được nữa? Thằng con lão sinh phấn chí. Ngay mấy hôm sau, nó ra sở mộ phu, đưa thiếp, kí giấy xin đi làm đồn điền cao su..."
Lời nói trên cho thấy:
- Con của lão Hạc rất hiếu thảo, biết nghĩ cho cha.
- Kể từ khi lão Hạc mất vợ thì cậu Vàng cũng trở thành một người bạn của lão, một niềm an ủi của lão.
Câu hỏi: Lão Hạc oi ! Bấy giờ thì tôi hiểu tại sao lão không muốn bán con chó vàng của lão. Lão chỉ còn một mình nó để làm khuây. Vợ lão chết rồi. Con lão đi bần bát. Giá rối mà ngày cũng như đêm, chỉ thui thủi một mình thì ai mà chả phải buồn? Những lúc buồn, có con chó làm bạn thì cũng đỡ buồn một chút. Lão gọi nó là cậu Vàng như một bà hiếm hoi gọi đứa con cầu tự!. Thỉnh thoảng không có việc gì làm, lão lại bắt rận cho nó hay đem nó ra ao tắm. Lão cho nó ăn cơm trong một cái bát như một nhà giàu. Lão ăn gì lão cũng chia cho nó cùng ăn. Những buổi tối, khi lão uống rượu, thì nó ngồi ở dưới chân. Lão cứ nhẩm vài miếng lại gắp cho nó một miếng như người ta gắp thức ăn cho con trẻ. Rồi lão chữi yêu nó, lão nói với nó như nói với một đứa cháu bé về bố nó. Lão bảo nó thế này:
- Cậu có nhớ bố cậu không ? Hải cậu Vàng ? Bố cậu lâu lăm không có thư về. Bố cậu đi có lẽ được đến ba năm rồi đấy.. Hơn ba năm... Có đến ngót bốn năm... Không biết cuối năm nay bố cậu có về không? Nó mà về, nó cưới vợ, thì nó giết cậu. Liệu hồn cậu đấy!
Trả lời: Lão Hạc đối với cậu Vàng như một người cha đối với con mình:
- Lão xem cậu Vàng là "của để dành" tinh thần, là niềm an ủi khi những ngày tháng buồn chán.
- Lão rất yêu thương, chiều chuộng cậu Vàng:
- "Lão cho nó ăn cơm trong một cái bát như một nhà giàu."
- "Lão ăn gì lão cũng chia cho nó cùng ăn."
- "Những buổi tối, khi lão uống rượu, thì nó ngồi ở dưới chân. Lão cứ nhẩm vài miếng lại gắp cho nó một miếng như người ta gắp thức ăn cho con trẻ."
- Lão còn "chửi yêu nó, lão nói với nó như nói với một đứa cháu bé về bố nó."
→ Tình cảm của lão Hạc dành cho cậu Vàng là rất yêu thương, trân trọng. Cậu Vàng đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của lão Hạc.