Trang 91 —

Câu hỏi:

Trả lời: Trang này không có câu hỏi, chỉ có phần trích đoạn văn bản trong chương trình Ngữ Văn lớp 12.


Trang 89 — Bài 1: Vợ người lái xuồng

Câu hỏi:

  • Cứ những hòn cuội kia đập vỡ ra là lúa gạo. Cuối xanh là lúa tẻ, cuối vàng là lúa nếp. Còn thứ cuối trắng là, là... Các bác muốn uống rượu thì đập vỡ cuội trắng ra, lấy nhân đá trắng hòa vào với nước suối mà uống. Hôm nay còn nghỉ ngơi, tưởng cũng nên nếm cho biết. Nhưng lúc nào đã bắt tay vào việc, mỗi lúc muốn uống rượu, các bác phải đợi Son chủ cho phép.

  • Mấy bác phó mộc trẻ trỏ mắt nhìn nhau, lấy làm ngỡ vực. Người con gái đã xoay lưng đi, lại còn trỏ lại, dặn thêm:

  • Phía dưới lề cố, khe Tịch Mịch xoáy sâu vào chân đá thành một cái hầm nước rộng. Những rễ cái các cây trầm hương cổ thụ đều ăn cả về đấy và cả suối thường tụ ở hòn hàng đàn, ăn những bọt dầu trầm nổi trên mặt nước. Nên nàng tìm đến đấy, bắn cá ngư hương mà ăn. Còn như những việc khác, ở trên này có khác với dưới chân núi, các bác chớ lấy làm lạ mà kinh động vô ích.

Thế rồi người con gái đi khuất. Thế rồi, được lời như mở tấm lòng tục, bọn thợ mộc khuôn rất nhiều đá cuội, cứ từng đóng có ngon một, mang về trước lều làm gạo nấu cơm và chế rượu uống. Họ đập, đá bừa bõn, không cần để riêng hòn xanh, hòn vàng. Mà có cái lạ, là không cần phải nấu nướng gì, những nhân đá xanh vàng kia, cứ đập rồi ra, bóc bỏ môm là đủ hương vị một hạt cơm, một hạt xôi rồi. Nhân đá trắng, thả vào những giông tre đằng ngà không lộ đụng nước suối, đem uống với nhau, thấy ngà ngà mà say, lãng lãng mà khuây với lòng tha hương.

Trả lời:

  • Các câu hỏi trong trang:

    • Cứ những hòn cuội kia đập vỡ ra là lúa gạo. Cuối xanh là lúa tẻ, cuối vàng là lúa nếp. Còn thứ cuối trắng là, là... Các bác muốn uống rượu thì đập vỡ cuội trắng ra, lấy nhân đá trắng hòa vào với nước suối mà uống. Hôm nay còn nghỉ ngơi, tưởng cũng nên nếm cho biết. Nhưng lúc nào đã bắt tay vào việc, mỗi lúc muốn uống rượu, các bác phải đợi Son chủ cho phép.

    • Mấy bác phó mộc trẻ trỏ mắt nhìn nhau, lấy làm ngỡ vực. Người con gái đã xoay lưng đi, lại còn trỏ lại, dặn thêm:

    • Phía dưới lề cố, khe Tịch Mịch xoáy sâu vào chân đá thành một cái hầm nước rộng. Những rễ cái các cây trầm hương cổ thụ đều ăn cả về đấy và cả suối thường tụ ở hòn hàng đàn, ăn những bọt dầu trầm nổi trên mặt nước. Nên nàng tìm đến đấy, bắn cá ngư hương mà ăn. Còn như những việc khác, ở trên này có khác với dưới chân núi, các bác chớ lấy làm lạ mà kinh động vô ích.

  • Thế rồi người con gái đi khuất. Thế rồi, được lời như mở tấm lòng tục, bọn thợ mộc khuôn rất nhiều đá cuội, cứ từng đóng có ngon một, mang về trước lều làm gạo nấu cơm và chế rượu uống. Họ đập, đá bừa bõn, không cần để riêng hòn xanh, hòn vàng. Mà có cái lạ, là không cần phải nấu nướng gì, những nhân đá xanh vàng kia, cứ đập rồi ra, bóc bỏ môm là đủ hương vị một hạt cơm, một hạt xôi rồi. Nhân đá trắng, thả vào những giông tre đằng ngà không lộ đụng nước suối, đem uống với nhau, thấy ngà ngà mà say, lãng lãng mà khuây với lòng tha hương.

Trang 89 — Bài 1: Vợ người lái xuồng

Câu hỏi: (Không có câu hỏi rõ ràng trong đoạn văn)

Trả lời:

  • Đoạn văn trên là phần tiếp theo của truyện ngắn "Vợ người lái xuồng".

  • Nội dung chính của đoạn văn:

    • Người con gái đưa ra lời khuyên và giới thiệu về các loại đá cuội có thể dùng để làm gạo và chế rượu.
    • Cô dặn dò mấy bác phó mộc trẻ và giới thiệu về cách tìm kiếm thức ăn và sống ở nơi này.