Trang 29 —
Câu hỏi:
- Trước khi có thể giúp chúng tôi về thế thao, anh hãy cố sức giúp xã hội trong cuộc Âu hoá. Anh phải nhớ kĩ rằng hôm nay trở đi thì anh đã dự một phần vào cuộc cách mạng xã hội rồi. Từ đây mà đi xã hội văn minh hay đã man là trách nhiệm ở anh! Vậy anh nên làm ăn chăm chỉ, phải trông nom hết tất cả mọi việc, và nhất là phải hiểu những công việc mình làm.
Ông chủ thợ nói một cách cầu kỉ đại khái thế. Giản dị hơn nữa, bà chủ chỉ bảo Xuân:
Thế nghĩa là lúc nào rỗi thì cầm cái chổi này (bà đưa luồn ngay ra một cái phất trần) mà phủi bụi những sức lực, những quần áo ở ma-no-can-ch. Phải biết cái gì là vệ sinh, dùng để cửa hiệu rác rưởi, bụi bặm.
Vâng ạ.
Nhà mí thuật lại dặn:
Cần hơn nữa là anh phải biết tên các đồ hàng, các mốt y phục, để cho khách vào hàng thì có thể chỉ bảo cho khách có một cái gu!
Bầm cái gu là cái gì ạ?
Nhà thẫm mí đã áp ứng, phải vỗ tay vào trán mấy cái, rồi mới nói:
Nghĩa là... nghĩa là cái thích, cái số thích, cái... cái quan niệm về mỹ thuật.
Bầm, tôi vẫn chưa hiểu.
Anh không hiểu thì phải cố mà hiểu! Thế là thế này: Anh phải thoáng trông thấy một bộ quần áo là nhớ ngay đến tên của nó, để mà có thể tán cho khách nghe vui tai. Anh phải biết cái phân sự của người vàng-do (vendeur), nghĩa là người bán hàng! Mỗi khi có một người bằng lòng may một bộ y phục tân thời, thế là nước nhà lại có thêm một người tiến bộ.
Bầm, như thế thì ra tôi lại phải biết cả các mặt hàng to lựa hay là bà này nên may mặc ra làm sao, cô kia nên may mặc ra làm sao?
Nhà mí thuật trọn mặt, so vai, trợ mặt Xuân:
- Lạm quyền! Lạm quyền! Ðây là công việc của tay-o, là của tôi! Là của một mình tôi thôi! Một mình tôi mà thôi! Ðây này... anh ra đây.
Xuân bị lỗi đến trước một chiếc ma-no-can-ch. Nhà mí thuật nói:
- Hớ cảnh tay và hớ cổ là Dây thì! Anh đọc thật to lên!
Trả lời:
- Câu hỏi không rõ ràng, chưa được nêu trong phần trích dẫn.
Trang 30 — Suy ngẫm và phản hồi
Câu 2. Đặt tác phẩm vào bối cảnh văn hoá Việt Nam ở thập kỉ XX của thế kỉ XX, bạn nhận xét như thế nào về những mẫu trang phục của tiệm may Âu hoá và cách đặt tên cho những bộ trang phục đó?
Trả lời: Trong bối cảnh văn hóa Việt Nam những năm thập kỷ 20 của thế kỷ XX, việc xuất hiện của tiệm may Âu hóa và các mẫu trang phục cùng cách đặt tên mang đậm phong cách ngoại lai đã tạo ra một điểm nhấn thú vị. Những bộ trang phục với tên gọi như "Chính phục", "Lời hứa", "Ngày thơ" không chỉ phản ánh xu hướng tìm kiếm sự mới mẻ của xã hội lúc bấy giờ mà còn thể hiện sự giao thoa văn hóa.
Việc đặt tên cho các bộ trang phục bằng tiếng Hán Việt như "Hổ cánh tay và hổ cổ là Dây thi!", "Hổ đến nách và hổ nửa vú là Ngày thơ!" cho thấy sự pha trộn giữa văn hóa truyền thống và văn hóa phương Tây. Điều này cũng thể hiện mong muốn làm mới và thay đổi trong cách ăn mặc, khác biệt với trang phục truyền thống.
Tuy nhiên, cách đặt tên này cũng gây ra sự nhầm lẫn và khó hiểu đối với một số người, như nhân vật Xuân Tóc Đỏ khi cố gắng học thuộc lòng các tên gọi này. Điều này cho thấy sự chuyển đổi văn hóa không phải lúc nào cũng dễ dàng.
Câu 3. Theo bạn, với cách "học" như vậy, liệu Xuân Tóc Đỏ có thể hoàn thành tốt công việc bán hàng cho tiệm may Âu hoá như ông bà chủ đã giao phó không?
Trả lời: Với cách "học" bằng phương pháp thuộc lòng tên các bộ trang phục, Xuân Tóc Đỏ có thể nhớ tạm thời, nhưng liệu có thể hoàn thành tốt công việc bán hàng hay không còn phụ thuộc vào nhiều yếu tố.
Thứ nhất, việc chỉ học thuộc lòng tên các bộ trang phục mà không hiểu rõ ý nghĩa hay đặc điểm của chúng có thể khiến Xuân Tóc Đỏ gặp khó khăn khi phải tư vấn hoặc giới thiệu sản phẩm cho khách hàng.
Thứ hai, Xuân Tóc Đỏ có thể nhầm lẫn giữa các tên gọi, ví dụ:
"Hổ cánh tay và hổ cổ là Dây thi! Hổ cánh tay và hổ cổ là Dây thi! Hổ đến nách và hổ nửa vú là Ngày thơ!"
Điều này có thể dẫn đến những tình huống khó xử khi làm việc với khách hàng, đặc biệt là những người không quen thuộc với cách đặt tên lạ.
Tóm lại, cách "học" này khó giúp Xuân Tóc Đỏ hoàn thành tốt công việc bán hàng nếu không có sự hiểu biết sâu hơn về sản phẩm và khả năng giao tiếp tốt.
Trang 29 — (Không có tên bài/chương/tác phẩm)
Tuy nhiên, có một đoạn văn bản trong đó có các nhân vật trò chuyện với nhau.