Trang 93 — Chuyện người con gái Nam Xương
Câu hỏi Dự đoán:
- Câu nói này của bé Đàn sẽ tác động thế nào đến Trương Sinh?
Trả lời:
Câu nói của bé Đàn:
"À, ô hay! Thế ra ông cũng là cha tôi ư? Ông lại biết nói, chứ không như cha tôi trước kia chỉ biết than thở."
Câu nói này của bé Đàn sẽ tác động lớn đến Trương Sinh.
- Trương Sinh đã nghi ngờ vợ mình chung thủy hay không, nay nghe đứa con nhỏ ngây thơ nghi ngờ ông (chàng) không phải cha của Đàn, khiến Trương Sinh càng thêm nghi ngỡ và day dứt.
- Sự hồn nhiên, ngây thơ của Đàn vô tình “đánh” vào nỗi nghi ngờ của Trương Sinh, làm chàng cảm thấy day dứt và có thể dẫn đến sự vỡ mộng về gia đình.
Chàng sẽ tự trách bản thân đã nghi ngờ nàng, đồng thời cảm thấy đau xót khi đứa con nhỏ lại không nhận ra cha mình, thậm chí còn so sánh với người đàn ông đã qua đời. Điều này càng khiến Trương Sinh cảm thấy có lỗi với vợ.
Trang 94 — Vũ Nương
Câu:
- Đây là lời đối thoại hay độc thoại?
Trả lời: Đó là độc thoại. Vì nhân vật tự nói với chính mình.
Câu:
- Các câu hỏi của bé Đán ở đoạn trên có tác dụng gì trong việc thể hiện số phận của Vũ Nương?
Trả lời: Các câu hỏi của bé Đán ở đoạn trên làm nổi bật số phận oan khuất và sự bất hạnh của Vũ Nương.
Bé Đán hồn nhiên, ngây thơ, không hiểu gì về sự việc nhưng vô tình đã làm cho Vũ Nương thêm đau khổ. Nàng Vũ Nương đã giải thích với chồng về những "đùa" của con, nhưng chàng vẫn không tin.
Việc bé Đán hỏi:
- "Cha Đán lại đi đến kia kìa!".
- "Đây này!"
đã cho thấy sự vô duyên, vô tình của đứa trẻ, đồng thời làm nổi bật sự tuyệt vọng của Vũ Nương khi bị nghi ngờ. Những lời nói của bé Đán, tuy chỉ là lời ngây thơ của trẻ nhỏ, nhưng lại trở thành bằng chứng oan nghiệt, đẩy Vũ Nương vào tình huống bế tắc.
Những câu hỏi này cũng thể hiện sự vô cảm và thiếu quan tâm của Trương Sinh, người mà đáng lẽ ra phải là người yêu thương và tin tưởng vợ.
Trang 95 — Vũ Nương
Câu hỏi chưa xuất hiện.
Nếu như bạn muốn hỏi một câu hỏi khác, vui lòng để lại câu hỏi trong phần bình luận.
Trang 96 — Vũ Nương
Câu hỏi:
- Nương tử nghĩ khác Tào Nga², hồn không Tinh Vệ³ mà phải ôm mối hận gieo mình xuống nước. Nay thóc cũ không còn, thóc mới vừa gặt⁴, há lại không tưởng nhớ đến quê hương ư?
Trả lời: Câu hỏi trên thể hiện sự băn khoăn, day dứt của Vũ Nương khi xa nhà. Nàng so sánh mình với Tào Nga - một người con gái đã nhảy xuống sông để bảo vệ danh dự của gia đình. Vũ Nương cảm thấy mình không xứng đáng được gọi là người có tình cảm trong sạch như Tào Nga, nhưng lại không thể không nghĩ về quê hương.
Câu hỏi: Vũ Nương nói:
- Tôi bị chồng ruồng rẫy, thà giả ở chốn làng mây cung nước, chớ còn mặt mũi nào về nhìn thấy người ta nữa!
Trả lời: Vũ Nương nói câu này để bày tỏ sự đau khổ và xấu hổ của mình khi bị chồng ruồng rẫy. Nàng cảm thấy mình không còn mặt mũi nào để quay về quê hương, đối mặt với người thân và bạn bè.
Câu hỏi: Phan nói:
- Nhà cửa tiền nhân⁵ của nương tử, cây cối thành rừng, phần mộ tiền nhân của nương tử, cỏ gai rập mắt. Nương tử dù không nghĩ đến, nhưng tiền nhân còn mong đợi nương tử thì sao?
Trả lời: Phan Lang nhắc Vũ Nương về quê hương, về tổ tiên và gia đình. Câu nói này nhằm khơi gợi tình cảm quê hương, dòng dõi của Vũ Nương, giúp nàng nhận ra rằng dù có đau khổ đến đâu, nàng vẫn nên tìm về quê hương.
Câu hỏi: Nghe đến đấy, Vũ Nương ứa nước mắt khóc, rồi quả quyết đổi giọng mà rằng:
- Có lẽ không thể gửi hình ảnh bóng ở đây được mãi⁶, để mang tiếng xấu xa. Và chẳng, ngựa Hồ gầm gió bắc, chim Việt đậu cảnh nam⁷. Cảm vì nỗi ấy, tôi tất phải tìm về cố ngày.
Trả lời: Vũ Nương đã thay đổi thái độ, từ chỗ muốn ở lại chốn làng mây cung nước, giờ đây quyết định trở về quê hương. Nàng nhận ra rằng mình không thể ở lại nơi đây mãi, vì sợ mang tiếng xấu xa. Câu nói cuối cùng của nàng thể hiện quyết tâm trở về quê hương.
Câu hỏi: Hôm sau, Linh Phi lấy một cái túi lụa tía, đựng mười hạt minh châu, sai sứ giả Xích Hồn⁷ đưa Phan ra khỏi nước. Vũ Nương nhân đó cũng đưa gửi một chiếc hoa vàng mà dặn:
- Nhờ nói hộ với chàng Trương, nếu còn nhớ chút tình xưa nghĩa cũ, xin lập một đàn giải oan ở bên sông, đốt cây đèn thần chiếu xuống nước, tôi sẽ trở về.
Trả lời: Vũ Nương nhờ Phan Lang nhắn giúp chồng nàng - Trương Sinh, nếu còn nhớ tình xưa nghĩa cũ, hãy lập một đàn giải oan ở bên sông và đốt cây đèn thần chiếu xuống nước. Nếu làm như vậy, nàng sẽ trở về.
Câu hỏi: Lúc đến nhà, Phan đem chuyện kể lại với họ Trương. Ban đầu Trương không tin. Nhưng khi nhận được chiếc hoa vàng, chàng mới sợ hãi mà nói:
Trả lời: Trương Sinh ban đầu không tin chuyện Phan Lang về báo tin từ dưới sông. Nhưng khi nhận được chiếc hoa vàng do Vũ Nương gửi, hắn ta mới tin rằng Vũ Nương còn sống và cảm thấy sợ hãi.