Trang 19 —
Suy luận Luật sư Ét-uốt phỏng đoán như thế nào về vụ án?
Trả lời: Luật sư Ét-uốt phỏng đoán: "Phải thế không nhỉ? Bốn người trong một nhà... một trong số họ là kẻ có tội? Có phải Ma-thơ muốn che giấu kẻ có tội đó không? Cầu thang đã kêu cọt kẹt ư? Có ai đó đã lên lút đi xuống và bà Ma-thơ có biết người đó là ai không?"
Theo dõi Các chi tiết trong lời nói của bà Li-ly.
Trả lời: Bà Li-ly cho biết:
"Tôi đoán không chừng là bà Crăp-tri đã làm vậy, nhỉ? Cửa của căn phòng đó hướng ra đường. Từ cửa sổ bà ấy hẳn đã nhìn thấy người mà bà đang đợi nên bước ra hành lang và mở cửa cho anh ta... hay cô ta... vào nhà. Thậm chí có thể bà ấy còn mong không có ai trông thấy người đó."
"Vâng, có thể ngài nói đúng, thưa ngài. Tôi không hề nghĩ đến chuyện đó. Rằng bà ấy đang đợi một quý ông nào đấy... vàng, có thể thế lắm chứ."
"Vâng, thưa ngài. Sau khi tôi dọn dẹp bữa trà. Tôi mang số sách biên nhận đến cho bà và cả tiền lẻ từ số tiền mà bà đưa cho tôi."
"Bà ấy cất tiền ở đâu?"
"Tôi không biết chính xác lắm, thưa ngài. Tôi đoán bà mang nó theo mình... trong một chiếc túi nhưng màu đen."
"Và bà ấy không có nói gì khiến bà nghĩ rằng bà ấy đang đợi ai à?"
"Không, thưa ngài."
"Bà chắc chứ? Thế chính xác bà ấy đã nói những gì?"
"Ồ, - Ma-thơ dẫn đó. - Bà ấy bảo người bán thịt không khác gì một thằng xỏ lá và lừa đảo, và bảo tôi mua thêm một phần tử số trà mà tôi phải mua, rồi bà chê bà Crăp-tri là đồ vô vẫn khi không thích ăn bo thực vật, và bảo trong mấy đồng 6 xu mà tôi mang về cho bà thì có một đồng bà không thích - một đồng mới."
Trang 22 — Ét-uốt và Méc-đo-lan
Câu hỏi:
- Hỏi:
- "Một bà chủ hơi hồi hộp chiếu, nhỉ?"
- "Hơi cầu kì, nhưng đậy, bà cụ đáng thương, hiếm khi đi chơi mà chỉ rủ rủ trong nhà nên phải kiểm cái gì đậy đại loại là để tự tiêu khiển. Bà khó tính nhưng nhân từ - không bao giờ để một người ăn mày đến rồi về tay không. Cầu kì nhưng là một người phụ nữ rất độ lượng."
Trả lời:
Câu hỏi "Một bà chủ hơi hồi hộp chiếu, nhỉ?"
- Trả lời: Câu hỏi trên nhằm thể hiện sự quan tâm và lời nói nhẹ nhàng của nhân vật Ét-uốt đối với Méc-đo-lan. Câu hỏi này thể hiện sự ân cần và quan tâm, tạo không khí nhẹ nhàng trước khi trò chuyện về những điều sâu hơn.
Hỏi: "Hơi cầu kì, nhưng đậy, bà cụ đáng thương, hiếm khi đi chơi mà chỉ rủ rủ trong nhà nên phải kiểm cái gì đậy đại loại là để tự tiêu khiển. Bà khó tính nhưng nhân từ - không bao giờ để một người ăn mày đến rồi về tay không. Cầu kì nhưng là một người phụ nữ rất độ lượng."
- Trả lời: Câu này cho thấy Ét-uốt miêu tả Méc-đo-lan là một người cầu kỳ, sống khép kín ("rủ rủ trong nhà"), nhưng có tấm lòng nhân từ và độ lượng. Bà không nề hà giúp đỡ người khác, đặc biệt là những người khó khăn. Điều này thể hiện qua các chi tiết:
- "Hiếm khi đi chơi": Chỉ ra tính cách ít giao tiếp bên ngoài của Méc-đo-lan.
- "Không bao giờ để một người ăn mày đến rồi về tay không": Thể hiện lòng tốt và sự rộng lượng.
- "Cầu kì nhưng là một người phụ nữ rất độ lượng": Tóm lược tính cách của Méc-đo-lan: cầu kỳ trong sinh hoạt nhưng giàu lòng độ lượng.
- Trả lời: Câu này cho thấy Ét-uốt miêu tả Méc-đo-lan là một người cầu kỳ, sống khép kín ("rủ rủ trong nhà"), nhưng có tấm lòng nhân từ và độ lượng. Bà không nề hà giúp đỡ người khác, đặc biệt là những người khó khăn. Điều này thể hiện qua các chi tiết:
Trang 23 — Vui vẻ với cậu
Câu hỏi:
- Dự đoán:
- Ai liên quan đến vụ án mạng?
Trả lời:
- Trong đoạn trích, các nhân vật liên quan đến vụ án mạng gồm:
- Ngài Ét-uốt
- Mét-thiu
- Méc-đo-lan
Câu hỏi trong văn bản:
- "Cậu mới giúp rồi đấy, chằng trách yêu quý - ngài Ét-uốt đáp. Vì đã dừng tôi lại đúng vị trí này và kéo sự quan tâm của tôi vào một thứ, mà nếu không thì tôi đã bỏ sót."
Trả lời:
Câu nói trên cho thấy sự tương tác giữa Ét-uốt và Mét-thiu.
Mét-thiu đã giúp Ét-uốt dừng lại và nhận ra điều quan trọng mà ông đã bỏ qua.
"Nếu có điều gì tôi có thể làm để giúp đỡ..."
Trả lời:
Câu nói này thể hiện sự sẵn sàng giúp đỡ của Mét-thiu đối với Ét-uốt và cho thấy sự hỗ trợ, quan tâm giữa hai nhân vật.
"Hai Tư Chủ Sáo Đen?" - Mét-thiu hỏi, giọng hoang mang.
Trả lời:
Tên "Hai Tư Chủ Sáo Đen" có thể liên quan đến một địa điểm hoặc nhân vật trong vụ án mạng, làm Mét-thiu cảm thấy hoang mang.
"Cái tên kì cục thật... nhưng thức ăn ở đó ngon lắm, tôi nghĩ thế."
Trả lời:
Câu này cho thấy sự đánh giá của Ét-uốt về nơi "Hai Tư Chủ Sáo Đen", ông thấy tên nó kì cục nhưng thức ăn ngon.
"Tôi sẽ không dám đánh liều ăn thử đâu. - Ngài Ét-uốt bảo. - Tôi đã qua cái thời đi mẫu giáo trước cậu lâu rồi, anh bạn ạ, có lẽ tôi lại nhớ những giai điệu mẫu giáo tốt hơn. Nếu tôi nhớ đúng thì có một bài đồng dao cổ hát thế này:
Lúa mạch đen đầy lu
Sáo đen hai tư chủ
Nướng trong bánh ú nụ..."
Trả lời:
Ét-uốt không dám ăn và nhớ lại bài đồng dao từ thời mẫu giáo, thể hiện sự hoài niệm và liên tưởng đến những điều quen thuộc từ nhỏ.
"Phần còn lại không liên quan đến chúng ta.
Ông quay ngoặt người.
Ngài đi đâu thế ạ? - Mét-thiu hỏi.
Quay lại nhà cậu, anh bạn ạ."
Trả lời:
- Ét-uốt quyết định quay lại nhà Mét-thiu, cho thấy ông có sự thay đổi trong suy nghĩ và hành động, có thể liên quan đến việc giải quyết vụ án.
Trang 22 — Bài học đường đời đầu tiên
Câu hỏi:
- Theo dõi: Bài đóng vai giúp luật sư Ét-uốt nhớ lại chứng cứ nào mà ông đã bỏ sót?
- Đối chiếu: Người liên quan đến vụ án mạng có đúng như dự đoán của em không?
- Rồi sao nữa? - Ngài Ét-uốt hỏi.
Câu 1. Theo dõi: Bài đóng vai giúp luật sư Ét-uốt nhớ lại chứng cứ nào mà ông đã bỏ sót?
Trả lời: Bài đóng vai giúp luật sư Ét-uốt nhớ lại chứng cứ về đồng tiền 6 xu mới. Cụ thể, khi Ma-thơ nhắc đến việc trong số tiền lẻ là không có đồng 6 xu mới nào cả, ông Ét-uốt nhận ra rằng có thể có một sự nhầm lẫn.
Câu 2. Đối chiếu: Người liên quan đến vụ án mạng có đúng như dự đoán của em không?
Trả lời: Người liên quan đến vụ án mạng là Ben (con của Ét-uốt) chứ không phải là Ma-thơ. Điều này được tiết lộ khi Ét-uốt kể lại chi tiết:
"Hằn là nó đến tìm tôi, và rồi bà Cráp-tri thấy có vẻ như tôi không ra mở cửa thì tự mình đi mở, và nó ngac nhiên nên lôi ra một trong mấy cái tờ rơi về thất nghiệp, và vì là người rộng lượng, bà chủ bảo hằn vào nhà và lấy ra một đồng 6 xu. Và suốt thời gian đó cọc tiền 5 đồng nằm trên bàn trước mặt bà... Chính cái cảnh tiền bạc đó đã khiến hằn làm thế... cái đó là suy nghĩ rằng bà chỉ có một mình ở nhà khi bà cho hằn vào. Tôi quá lo liệt và rối hận quay lại... và tôi thấy đó là thằng con hư đốn."
Câu 3. Rồi sao nữa? - Ngài Ét-uốt hỏi.
Trả lời: Câu hỏi "Rồi sao nữa?" cho thấy sự tò mò và mong muốn biết tiếp diễn biến sự việc của nhân vật. Tuy nhiên, trong phần văn bản này, câu hỏi đó chưa có lời giải đáp.