Trang 35 — Gửi bác yêu dấu nhất đời của cháu
Câu 1. Nó muốn nói gì qua lá thư này hả ông Hôm? Ông có nghĩ rằng nó ám chỉ đến việc tự tử không?”.
Trả lời: Lá thư của nhân vật Mê-ry muốn bày tỏ nỗi bất hạnh và tuyệt vọng của cô gái. Cô cảm thấy mình như đã mang lại rắc rối cho người bác và tin rằng nếu tiếp tục sống, cô sẽ không thể tìm thấy hạnh phúc. Cô cũng nói rõ rằng: "Cho dù sống hay chết, cháu vẫn mãi là đứa cháu thương yêu của bác." Điều này cho thấy cô không muốn gây thêm phiền toái cho bác và nghĩ rằng việc tự tử có thể là giải pháp duy nhất.
Câu 2. “Không, không phải đâu. Có lẽ đây là giải pháp tốt nhất. Ông Hôn-đo ạ, tôi tin rằng những rắc rối của ông sắp chấm dứt rồi”.
Trả lời: Câu nói này của ông Hôm cho thấy ông hiểu được tâm trạng của cô gái Mê-ry và đồng tình với ý nghĩ của cô. Ông tin rằng nếu cô gái thực hiện theo ý định trong thư, những rắc rối của ông sẽ chấm dứt. Điều này thể hiện sự cảm thông và đồng tình của ông Hôm với nỗi buồn của Mê-ry.
Câu 3. “Hả! Ông nói thế là sao? Ông đã nghe được điều gì đó chăng, ông Hôm? Ông đã biết được chuyện gì? Những viên đá quý đang ở đâu”.
Trả lời: Câu hỏi này của ông chủ nhà cho thấy ông ngạc nhiên và lo lắng khi nghe ông Hôm nói rằng những rắc rối của ông sắp chấm dứt. Ông chủ nhà băn khoăn không hiểu ông Hôm đã biết điều gì và liệu có liên quan đến những viên đá quý mà ông đang sở hữu hay không.
Câu 4. “Ông có cho rằng một ngàn bằng mỗi viên là một cái giá quá đắt cho chúng không?”.
Trả lời: Câu hỏi này thể hiện sự thương lượng giữa ông chủ nhà và ông Hôm về giá trị của những viên đá quý. Ông chủ nhà đề xuất giá một ngàn đồng cho mỗi viên đá quý, điều này có thể được coi là hợp lý hoặc không quá đắt đỏ.
Câu 5. “Tôi sẽ trả đến mười ngàn”.
Trả lời: Câu nói này của ông Hôm cho thấy ông sẵn sàng trả một khoản tiền lớn, lên đến mười ngàn đồng, để có được những viên đá quý. Điều này thể hiện sự quyết tâm và sẵn sàng của ông Hôm.
Câu 6. “Không cần cao đến thế đâu. Ba ngàn bạc là đủ rồi. Và một món tiền thưởng nho nhỏ nữa, tôi nghĩ thế. Ông có dem theo số chi phiếu chứ? Bút đây. Tốt hơn là ghi lên thành bốn ngàn bạc”.
Trả lời: Câu nói này cho thấy sự thỏa hiệp của ông chủ nhà. Ông giảm giá từ mười ngàn xuống còn ba ngàn và thêm một khoản tiền thưởng nhỏ. Ông cũng đề xuất viết số tiền này lên chi phiếu hoặc ghi thành bốn ngàn để đơn giản hóa giao dịch.
Câu 7. Với bộ mặt sưng sì, ông chủ nhà bằng viết tờ chi phiếu theo yêu cầu. Hôm bước lại bàn làm việc của anh, lấy ra một mảnh vàng nhỏ hình tam giác có đát ba viên đá quý và thấy lên mặt bàn.
Trả lời: Chi tiết này mô tả hành động của ông chủ nhà khi viết chi phiếu và giao dịch với ông Hôm. Ông Hôm lấy ra một mảnh vàng có gắn ba viên đá quý và đặt lên mặt bàn, đánh dấu sự hoàn thành giao dịch.
Câu 8. Thân chủ của chúng tôi reo lên, vui sướng chộp lấy nó.
Trả lời: Câu này cho thấy sự vui mừng của ông Hôm khi nhận được mảnh vàng với ba viên đá quý. Hành động "reo lên" và "vui sướng chộp lấy" thể hiện niềm hạnh phúc và thỏa mãn của ông.
Câu 9. “Ông đã lấy lại được!” Ông ta hồn hển. “Tôi thoát nạn rồi! Tôi thoát nạn rồi!”
Trả lời: Câu nói này của ông Hôm thể hiện sự giải thoát và nhẹ nhõm khi ông đã lấy lại được những viên đá quý. Ông cảm thấy mình đã thoát khỏi một tình huống khó khăn và nguy hiểm.
Câu 10. Phản ứng vui mừng của ông ta cũng mãnh liệt như nỗi buồn trước đó và ông ta ôm những viên đá quý vừa tìm được vào trước ngực.
Trả lời: Chi tiết này cho thấy sự đối lập giữa cảm xúc buồn trước đó và niềm vui sướng hiện tại của ông Hôm. Ông ôm chặt những viên đá quý vào ngực, biểu thị sự trân trọng và hạnh phúc.
Câu 11. “Ông còn mắc nợ một món nữa đấy, ông Hôn-đo”, Hôm nói với vẻ khả nghiệm nghi.
Trả lời: Câu nói này của ông chủ nhà ám chỉ rằng ông Hôm còn nợ một khoản khác, có thể là một phần của thỏa thuận hoặc một vấn đề khác chưa được giải quyết.
Trả lời: Câu nói này của ông Hôm thể hiện sự sẵn sàng trả nợ khi được thông báo. Ông ta sẵn sàng thanh toán ngay lập tức khi biết chính xác số tiền nợ.
Trang 38 — Suy ngẫm và phản hồi
Câu 1. Dựa vào đâu mà Hôm kháng định điều này?
Trả lời: Hôm khẳng định điều này dựa trên bằng chứng: "Huấn tước Giác Bon-queo đã thông đồng với cháu gái của ông, cô Me-ry. Họ đã cùng nhau bỏ trốn".
Câu 2. Suy luận
Trả lời:
- Câu hỏi yêu cầu người đọc phân tích và suy luận về tình huống trong văn bản.
Trang 40 — Suy ngẫm và phản hồi
Câu 1. Nêu nội dung bao quát của văn bản.
Trả lời: Nội dung bao quát của văn bản là trình bày quá trình điều tra và giải quyết vụ án liên quan đến việc mất một chiếc mũ miện, thông qua đó, tác giả cũng làm nổi bật vai trò của các yếu tố trong việc phá án và cách nhân vật Sô-lốc Hôm thể hiện khả năng suy luận, logic của mình.
Câu 2. Xác định một số chi tiết thể hiện manh mối quan trọng của vụ án, phân tích ý nghĩa của các chi tiết đó trong quá trình khám phá vụ án của thám tử Sô-lốc Hôm.
Trả lời: Một số chi tiết quan trọng bao gồm:
- Các dấu chân, dấu giày trên tuyết bên ngoài cửa bếp, trong vườn và trên bệ cửa sổ: Những dấu vết này giúp Sô-lốc Hôm xác định được hướng di chuyển của kẻ trộm và nạn nhân.
- "Hôm giải thích lí do ông đã tìm ra thủ phạm là nhờ quan sát kĩ các dấu chân, dấu giày đêm qua còn để lại trên tuyết bên ngoài cánh cửa bếp, trong vườn và trên bệ cửa sổ; hoá trang thành kẻ lang thang, đến nhà của Giô-ốc Bôn-đa và trả cho người hàu của huân tước một món tiền nhỏ để mua lại giày của hắn,...". Điều này chứng tỏ sự tỉ mỉ và khả năng quan sát tinh tế của thám tử.
Câu 3. Nhân vật Sô-lốc Hôm thể hiện những đặc điểm gì của nhân vật chính trong truyện trinh thám? Làm rõ ý kiến của em bằng những chi tiết trong văn bản.
Trả lời: Sô-lốc Hôm thể hiện những đặc điểm của nhân vật chính trong truyện trinh thám như:
- Có khả năng quan sát tinh tế: "Hôm giải thích lí do ông đã tìm ra thủ phạm là nhờ quan sát kĩ các dấu chân, dấu giày đêm qua còn để lại trên tuyết..."
- Suy luận logic: "Với những chứng cứ không thể chối cãi, huân tước phải khai nơi mà hắn đã bán ba viên đá quý."
- Sự kiên nhẫn và cẩn thận: "Thằng bé đáng quý muốn tìm xem mảnh bị mất có còn nằm ở chỗ chúng đã đánh nhau hay không."
Câu 4. Các yếu tố không gian, thời gian có tác động như thế nào đến quá trình phá án của Hôm?
Trả lời: Các yếu tố không gian và thời gian trong truyện có tác động quan trọng đến quá trình phá án:
- Không gian:
- Địa hình có tuyết giúp Sô-lốc Hôm dễ dàng quan sát các dấu vết.
- "Các dấu chân, dấu giày trên tuyết bên ngoài cửa bếp, trong vườn và trên bệ cửa sổ" đã giúp ông thu thập manh mối.
- Thời gian:
- Vụ án xảy ra vào thời điểm có tuyết, tạo điều kiện thuận lợi để giữ lại dấu vết.
Câu 5. Xác định đâu là lời người kể chuyện, đâu là lời nhân vật trong đoạn trích sau: "Khi tôi vừa xong bữa trà chiều thì anh trở về, rõ ràng là rất phấn khích, tay vung vẩy một chiếc giày cao cổ đã cũ có mặt bên co giãn. Anh quăng nó vào góc phòng và tự rót cho mình một tách trà.
"Tội chỉ ghé qua nhà một chút khi đi ngang qua", anh nói. "Tôi lại đi tiếp ngay đây".
"Anh đi đâu?".
Trả lời:
- Lời người kể chuyện:
- "Khi tôi vừa xong bữa trà chiều thì anh trở về, rõ ràng là rất phấn khích, tay vung vẩy một chiếc giày cao cổ đã cũ có mặt bên co giãn. Anh quăng nó vào góc phòng và tự rót cho mình một tách trà."
- Lời nhân vật:
- "Tôi chỉ ghé qua nhà một chút khi đi ngang qua",
- "Tôi lại đi tiếp ngay đây" và câu hỏi:
- "Anh đi đâu?"