Trang 39 — Một chuyện đùa nho nhỏ
Câu 1.
- Anh nói mới lấy lần than, có mỗi cái kết mà lại quên không mang chìa khóa đi thì lạ thật, bao giờ chia tôi cũng giữ, nhưng vì hôm ấy mặc bộ áo vải "phin" mỏng quá, nên sợ rách túi tôi giao cho nhà tôi giữ.
Phát vẫn cười quay hỏi Tham Lương:
- Còn anh, hẳn anh cũng nhớ mang theo, tôi chỉ lo anh đang tri lại để quên ở nhà thôi!
Tham Lương lắc đầu:
- Không, lúc ra khỏi nhà, nhà tôi mới đưa chìa khóa cho tôi, mà lúc về thì tôi lại trao trả nhà tôi ngay.
Phát có vẻ nghĩ ngợi, sau bỗng nói lầm bầm:
- Quái lạ, hôm ấy, tôi cũng có đi xem sao lúc tôi nhìn thấy chị thì lại không thấy anh đâu: tôi lại cứ yên trí rằng chỉ có một mình chị đi xem thôi, còn anh ấy không đi vì bận việc!
Chị Tham Lương hỏi:
- Có phải anh nhìn thấy tôi lúc "giờ tạm nghỉ" không?
Ký Phát gật đầu:
- Vâng, đúng đó, chắc lúc ấy anh Tham Lương ra ngoài hiên hút thuốc.
Tham Lương lắc đầu
- Không, lúc đó tôi có việc phải về nhà... Tôi quên chưa lấy cái thư bỏ vào thùng, cái thư cần gửi để nhà dây thép(1) cho đi chuyến sáng sớm mai!
Phát nhìn thẳng vào mặt Tham Lương rồi đột ngột hỏi:
- Anh về tận nhà bu điện bỏ thư thì kịp về xem lúc mở màn sao được?
Tham Lương lắc đầu:
- Không, tôi bỏ ngay chỗ hôm thư đầu phố!
Chị Tham Lương nói:
- Ấy bỏ ngay đầu phố, thế mà cũng mất xem một đoạn vì quá được chốc lát thì nhà tôi mới về kịp.
Rồi chị Tham Lương lại cười:
- Ấy vì vội vàng vậy, vội đến nổi trượt chân ngã lấm cả quần, đây này anh xem.
Phát nhìn theo tay chị, rồi chẳng đứng dậy hỏi:
- Bộ quần áo này như mới may đấy chứ, sao mới mà anh mặc không giữ gìn nên chống hãi quá.
Phát lại về chỗ ngồi, rồi hỏi tiếp:
Trang 40 — (Không rõ tên bài/chương/tác phẩm)
Câu 1. Anh đi bộ hay sao mà đến nổi ngã?
Trả lời: Anh đi bộ hay sao mà đến nổi ngã? → Câu hỏi này thể hiện sự quan tâm và hỏi han của nhân vật Tham Lượng đối với nhân vật Kỳ Phát khi thấy anh bị ngã.
Câu 2. - Không, tôi đi xe nhưng vì lúc vội bước xuống, vướng quần phải bánh xe.
Trả lời:
- Không, tôi đi xe nhưng vì lúc vội bước xuống, vướng quần phải bánh xe. → Câu trả lời của nhân vật Kỳ Phát giải thích nguyên nhân bị ngã là do vướng quần phải bánh xe khi bước xuống.
Câu 3. Phát gật đầu:
- Phải, chẳng thế người ta lại chẳng có câu ví: “Đi đâu mà vội mà vàng, mà vấp phải đá mà quang phải gai”.
Trả lời:
- Phải, chẳng thế người ta lại chẳng có câu ví: “Đi đâu mà vội mà vàng, mà vấp phải đá mà quang phải gai”. → Câu nói này của Phát nhằm khuyên nhủ và đồng cảm, ý nghĩa của câu ví là nếu đi đường mà vội vàng thì dễ vấp phải trở ngại.
Câu 4. Tôi thấy Phát cứ đùa hoài khổ chịu quá, bảo:
- Gớm, anh cứ bông đùa thế thì tra xét thế nào được.
Trả lời:
- Gớm, anh cứ bông đùa thế thì tra xét thế nào được. → Câu nói này của nhân vật tôi thể hiện sự cảm thông với Phát và đề nghị tìm cách tra xét.
Câu 5. Kỳ Phát nhin tôi rồi cười mà rằng:
- Nào tôi tra xét, vậy chị biết mất chuối hột hồi lúc nào?
Trả lời:
- Nào tôi tra xét, vậy chị biết mất chuối hột hồi lúc nào? → Kỳ Phát hỏi ngược lại, thể hiện sự ngạc nhiên và tò mò về thời điểm mất chuối hột.
Câu 6. Chị Tham Lượng nói:
- Tôi biết mất ngay từ sáng sớm hôm sau. Lúc mở kết ra thì chuối hột đã không cánh mà bay.
Trả lời:
- Tôi biết mất ngay từ sáng sớm hôm sau. Lúc mở kết ra thì chuổi hột đã không cánh mà bay. → Chị Tham Lượng phát hiện ra mất chuối hột vào sáng sớm hôm sau khi mở kết.
Câu 7. Kỳ Phát lại hỏi:
- Ngồi chuối hột ra chị có mất gì nữa không?
Trả lời:
- Ngồi chuối hột ra chị có mất gì nữa không? → Kỳ Phát hỏi thêm về việc có mất thêm bất kỳ thứ gì khác không.
Câu 8. - Không, và lại tiền thì tôi để trong ngăn kéo ở trong tủ, muốn mở lại phải dùng chìa khóa nữa.
Trả lời:
- Không, và lại tiền thì tôi để trong ngăn kéo ở trong tủ, muốn mở lại phải dùng chìa khóa nữa. → Chị Tham Lượng trả lời rằng ngoài chuối hột, không có gì khác bị mất, và tiền được cất cẩn thận trong tủ.
Câu 9. Kỳ Phát hỏi:
- Vậy chị có nghỉ ngờ cho ai trong nhà này không?
Trả lời:
- Vậy chị có nghỉ ngờ cho ai trong nhà này không? → Kỳ Phát hỏi về việc chị Tham Lượng có nghi ngờ ai trong nhà.
Câu 10. - Không, và lại trong nhà hôm ấy thì chị có thằng xe ở nhà mà thôi. Con sen mới xin về hôm trước.
Trả lời:
- Không, và lại trong nhà hôm ấy thì chị có thằng xe ở nhà mà thôi. Con sen mới xin về hôm trước. → Chị Tham Lượng trả lời rằng không nghi ngờ ai, trong nhà chỉ có thằng xe.
Câu 11. Kỳ Phát hỏi:
- Có lẽ là thằng xe lấy?
Trả lời:
- Có lẽ là thằng xe lấy? → Kỳ Phát đưa ra giả thuyết rằng thằng xe có thể là người lấy chuối hột.
Câu 12. Tham Lượng lắc đầu:
- Không, thằng xe này ở đã lâu, và lại tôi biết nó là người thực thà cần thận.
Trả lời:
- Không, thằng xe này ở đã lâu, và lại tôi biết nó là người thực thà cần thận. → Chị Tham Lượng phủ định, cho rằng thằng xe là người cần thận và không lấy chuối hột.
Câu 13. Tôi nói một câu hài nghịch:
- Ở đời không biết đâu mà lường được. Nhiều khi mình tin cậy hết sức mà lại gian giao không chừng!
Trả lời:
- Ở đời không biết đâu mà lường được. Nhiều khi mình tin cậy hết sức mà lại gian giao không chừng! → Nhân vật tôi đưa ra một nhận xét về cuộc sống, rằng không thể lường trước được điều gì.
Trang 43 — Viết bài tập làm văn số 2: Viết truyện
Câu hỏi:
- Dựa vào nội dung trong trang, câu hỏi chính được đặt ra là yêu cầu viết bài tập làm văn số 2: Viết truyện
Trang 43 — Viết bài tập làm văn số 2: Viết truyện
Câu hỏi:
- Dựa vào nội dung trong trang, câu hỏi chính được đặt ra là yêu cầu viết bài tập làm văn số 2: Viết truyện
Trả lời:
Để thực hiện yêu cầu Viết truyện trong bài tập làm văn số 2 dựa trên đoạn trích đã cho, bạn có thể triển khai theo các bước và gợi ý sau:
1. Hiểu yêu cầu cơ bản
- Thể loại: Viết truyện.
- Nội dung: Dựa vào những tình huống và nhân vật trong đoạn trích (đặc biệt là tình huống xoay quanh nhân vật "tôi", anh Tham Lượng, và Kỷ Phát), học sinh cần sáng tạo một câu chuyện hoàn chỉnh.
2. Phân tích và tìm ý
Nhân vật:
- Nhân vật "tôi".
- Anh Tham Lượng.
- Kỷ Phát.
- Thằng xe.
Tình huống truyện:
- Tìm hiểu nguyên nhân và diễn biến xoay quanh việc lấy trộm chuỗi ngọc.
- Mâu thuẫn, xung đột giữa các nhân vật.
Chủ đề: Sự nghi ngờ, hiểu lầm, tình bạn, sự trung thực,...
3. Gợi ý viết bài
Bạn có thể viết truyện theo các hướng sau:
a. Tiếp tục câu chuyện trong trích đoạn
Mở đầu: Tóm tắt tình huống ban đầu (ví dụ: "tôi" nhờ anh Tham Lượng, và việc Kỷ Phát lấy chuỗi ngọc).
Phát triển:
- Kể lại phản ứng của các nhân vật khi phát hiện ra sự việc.
- Biến cố tiếp theo: Ví dụ, "tôi" và anh Tham Lượng phát hiện ra sự thật về Kỷ Phát.
- Đan xen tình cảm, sự nghi ngờ và cách giải quyết của các nhân vật.
Kết thúc:
- Kết thúc mở: Để lại một câu hỏi hoặc tình huống mới.
- Kết thúc đóng: Giải quyết mâu thuẫn một cách thỏa đáng.
b. Biến tấu một tình huống khác
- Lấy cảm hứng từ nhân vật "tôi" và Kỷ Phát, nhưng sáng tạo ra một câu chuyện mới.
4. Lưu ý khi viết
- Cốt truyện: Đảm bảo có đầu, giữa, và kết hợp lý.
- Ngôn ngữ: Sáng tạo, phù hợp với phong cách văn học và mức độ hiểu biết của học sinh lớp 9.
5. Ví dụ đoạn mở đầu
"Tôi vẫn nhớ ngày hôm đó, khi anh Tham Lượng nhờ tôi đi lấy chiếc xe đạp và mang máy chĩa hát đến nhà. Nhưng không ngờ, việc Kỷ Phát lấy trộm chuỗi ngọc đã làm mọi thứ trở nên rối rắm..."
6. Kết luận
- Kiểm tra lại bài viết: Đảm bảo mạch truyện thông suốt, sự kiện logic, và nhân vật phát triển hợp lý.
Nếu bạn có thể triển khai theo các gợi ý trên, bài viết của bạn chắc chắn sẽ đạt được yêu cầu cơ bản của bài tập làm văn số 2.
Trang 44 — Sống mòn
Tuy nhiên, dựa trên nội dung trong trang, có thể đưa ra một số câu hỏi và trả lời liên quan đến văn bản:
Câu 1. Câu hỏi ngầm: Nêu hiểu biết ban đầu về tác giả và tác phẩm.
Trả lời: Tác phẩm này có thể là một phần của chương trình văn học Việt Nam, liên quan đến tác giả và tác phẩm cụ thể. Dựa vào ngữ cảnh trong trang, có thể liên quan đến tác phẩm "Sống mòn" của nhà văn Nam Cao.
Câu 2. Câu hỏi ngầm: Giải thích ý nghĩa của đoạn hội thoại giữa các nhân vật.
Trả lời: Trong đoạn hội thoại, các nhân vật trao đổi về một tình huống liên quan đến chiếc danh thiếp và chuỗi ngọc quý. Nhân vật Phát và anh Tham Lượng trao đổi về chi tiết trong danh thiếp, đặc biệt là chữ "ngay". Phát đánh điểm châm thuốc lá và nhận xét:
"Phải, tôi đã tìm thấy chỗ hở thực, anh đã hiểu chưa?"
Điều này cho thấy sự tinh tế và cách suy nghĩ của nhân vật Phát. Đồng thời, nó cũng thể hiện mối quan hệ và cách giao tiếp giữa các nhân vật.
Câu 3. Câu hỏi ngầm: Phân tích đặc điểm nhân vật qua đoạn văn.
Trả lời: Qua đoạn văn, nhân vật Phát thể hiện sự thông minh và tinh tế. Câu nói:
"Nếu anh rỗi rảnh, thì lại chơi tôi ngày. Tôi có một việc trông thường, nhưng rất bí mật, nếu được anh tra xét giúp cho thì hay lắm."
cho thấy sự kín đáo và mời mọc khéo léo của nhân vật. Đồng thời, câu trả lời của Phát khi nói về việc không muốn đến tra xét cũng thể hiện sự hiểu biết và cách ứng xử của anh.
Câu 4. Câu hỏi ngầm: Nêu ý nghĩa của chi tiết "việc trông thường mà rất bí mật".
Trả lời: Chi tiết này cho thấy sự mời mọc khéo léo và kín đáo của nhân vật. Câu nói:
"Nếu anh rỗi rảnh, thì lại chơi tôi ngày. Tôi có một việc trông thường, nhưng rất bí mật"
cho thấy sự tinh tế trong cách diễn đạt, vừa mời mọc, vừa tạo sự tò mò cho người nghe.