Trang 89 — [Tên bài/chương/tác phẩm nếu thấy trên trang]

Câu hỏi:

  • Điều gì khiến nhân vật "tôi" "không hiểu nổi"?

Trả lời: Điều khiến nhân vật "tôi" "không hiểu nổi" là việc K không nghe thấy tiếng gầm rú của con sóng đang tới. Nhân vật "tôi" đã hét lên với K: "Tớ đi về đây!" nhưng K không phản ứng, vẫn tập trung vào việc của mình. Khi con sóng lớn đang tới và "tôi" hét lên lần nữa, K vẫn không phản ứng kịp.

Dẫn chứng:

  • "Tôi chắc chắn rằng tôi đã la lên rất to, thế nhưng tiếng hét của tôi không hề đến được với cậu ấy."
  • "K vẫn đứng đó, bất động. Cậu ấy không hề nghe thấy tiếng gầm rú, làm sao cậu ấy không nghe thấy một âm thanh làm rung cả mặt đất, tôi hoàn toàn không hiểu nổi."

Điều này cho thấy sự vô tình, sự tập trung cao độ của K vào một vấn đề nào đó khiến cậu không để ý đến những xung quanh.


Trang 89 — [Tác phẩm: Con sóng]

Câu 1. Hãy hình dung tâm trạng của nhân vật "tôi" khi chứng kiến con sóng và người bạn K của mình.

Trả lời: Tâm trạng của nhân vật "tôi" khi chứng kiến con sóng và người bạn K của mình có sự chuyển biến rõ rệt. Ban đầu, "tôi" cảm thấy sợ hãi, đứng yên không biết phải làm gì khi con sóng cuốn trôi K đi xa. "Tôi đứng đó, không biết phải làm gì. Tôi có nên xuống biển không? Có lẽ cậu ấy mắc kẹt ở đâu đó gần bờ, hoặc bị vùi lấp dưới cát... Nhưng tôi quyết định không rời khỏi con đê." Điều này cho thấy sự lo lắng và bối rối trong tâm trạng của nhân vật.

Khi con sóng thứ hai xuất hiện, "Tôi nghe tiếng tim mình đập thình thịch vào giây phút cuối cùng, tôi không nhắm mắt, để cho bóng tối của con sóng ập lên mình." Tâm trạng lúc này trở nên gấp gáp và nguy cấp hơn, nhân vật dường như chấp nhận cái chết.

Tuy nhiên, khi nhìn thấy K ở trong con sóng, cười và vẫy tay, tâm trạng của "tôi" chuyển sang ngạc nhiên và không thể tin được vào những gì đang diễn ra. "Có lẽ vài người sẽ cảm thấy đây là một câu chuyện bịa đặt khó tin, tôi sẽ không trách các bạn đâu vì với tôi nó cũng vô cùng hoang đường." Điều này thể hiện sự ngạc nhiên và bối rối của nhân vật trước sự việc khó giải thích.


Câu 2. Phân tích ý nghĩa của hình ảnh con sóng trong đoạn trích.

Trả lời: Hình ảnh con sóng trong đoạn trích có ý nghĩa tượng trưng sâu sắc. Ban đầu, con sóng được miêu tả như một sức mạnh tự nhiên, cuốn trôi con người đi. "Sự im lặng bao trùm lên vạn vật – một sự im lặng chết chóc vọng về từ bên trong Trái Đất. Con sông đã cuốn trôi K đi xa." Con sóng ở đây đại diện cho sự dữ dội và không thể kháng cự của thiên nhiên.

Tuy nhiên, khi xuất hiện lần thứ hai, con sóng không chỉ là một hiện tượng tự nhiên mà còn mang ý nghĩa siêu nhiên khi K xuất hiện trong đó. "Và ở sâu bên trong cái hộc đen ngòm của con sóng, tôi nhìn thấy K." Hình ảnh này gợi lên cảm giác kỳ lạ và khó giải thích, như một phép lạ hoặc sự can thiệp của một thế lực siêu nhiên.


Câu 3. Nêu lên những chi tiết, hình ảnh thể hiện sự vô lý, khó tin trong đoạn trích.

Trả lời: Những chi tiết và hình ảnh thể hiện sự vô lý, khó tin trong đoạn trích bao gồm:

  • Sự xuất hiện của K trong con sóng: "Và ở sâu bên trong cái hộc đen ngòm của con sóng, tôi nhìn thấy K."
  • Nụ cười của K: "Cậu đang cười với tôi. Đó không phải là nụ cười bình thường, mà là một nụ cười to, ngoắc tận màng tai."
  • Hành động của K: "Cậu nhìn thẳng vào tôi và cười. Ngay trước mặt tôi, khoảng cách đủ gần để tôi có thể vươn tay ra chạm vào, là K, người bạn thân thiết của tôi, người chỉ vừa vài phút trước bị con sóng nuốt chửng."

Những chi tiết này tạo nên cảm giác khó tin, như một câu chuyện không thể xảy ra trong thực tế.


Câu 4. Viết một đoạn văn ngắn (khoảng 5-7 câu) nêu lên suy nghĩ của em về ý nghĩa của đoạn trích.

Trả lời: Đoạn trích mang đến cho người đọc một câu chuyện khó tin nhưng đầy cảm xúc về tình bạn và sự siêu nhiên. Qua đó, tác giả có thể muốn nhấn mạnh ý tưởng rằng trong những tình huống khó khăn, đặc biệt là cận kề với cái chết, con người có thể trải nghiệm những điều không thể giải thích bằng lý trí. Đồng thời, đoạn trích cũng gợi mở những suy nghĩ về sự mạnh mẽ của tình bạn và những điều kỳ diệu trong cuộc sống.


Trang 91 — Cánh diều, Tập 2

Câu hỏi:

  1. Nhân vật “tôi” ân hận điều gì?

Trả lời: Nhân vật “tôi” ân hận về việc đã ru K xuống bãi biển giữa cơn bão và K đã chết. Điều này được thể hiện qua đoạn văn: "Cha mẹ của K lại không càm ghét hay hận tôi vì đã ru K xuống bãi biển giữa cơn bão. [...] Nhưng tôi là người biết sự thật. Tôi biết mình có thể cứu K. Tôi có thể chạy đến chỗ K thật nhanh và kéo cậu ấy ra khỏi đó. Thế nhưng vì sợ hãi, tôi đã bỏ cậu ấy lại một mình và chạy trốn."

  1. Vì sao nhân vật “tôi” phải chuyển nơi ở?

Trả lời: Nhân vật “tôi” phải chuyển nơi ở vì không thể tiếp tục sống ở nơi này, nơi mà K đã chết và cậu ấy sống trong những cơn ác mộng không hồi kết. Điều này được thể hiện qua đoạn văn: "Cuối năm, tôi van xin cha mẹ hãy chuyển đến một thị trấn khác. Tôi không thể tiếp tục sống ở nơi này, ở bãi biển K đã chết và cậu ấy sống trong những cơn ác mộng không hồi kết của tôi. Nếu không đi chỗ khác, tôi sẽ hóa điên."


Trang 92 — Bóng ma ở Le-xinh-ton (Lexington)

Câu hỏi: Điều gì đã thay đổi trong con người nhân vật "tôi"?

Trả lời: Sau khi trải qua những biến cố, nhân vật "tôi" đã có sự thay đổi đáng kể. Trước đây, người này thường nằm mơ thấy ác mộng, thức dậy giữa đêm khuya vì chính tiếng thét gào của mình. Nhưng nay, "Tôi không còn nằm mơ thấy ác mộng nữa. Tôi không còn thức dậy giữa đêm khuya vì chính tiếng thét gào của mình." Điều này cho thấy nỗi sợ hãi, bóng tối trong tâm trí đã giảm bớt, thay đổi trong cách đối mặt với cuộc sống.


Câu hỏi: Tìm hiểu ý nghĩa những lời cuối của người thứ bảy.

Trả lời: Người thứ bảy nói:

"Họ bảo chúng ta rằng thứ duy nhất chúng ta sợ hãi chính là bản thân nỗi sợ, nhưng tôi không tin điều đó lắm." Ông ta thêm rằng: "Nỗi sợ luôn ở đó. Được thôi. Nó đến bên ta trong nhiều hình dạng, trong nhiều thời điểm, dằn vặt chúng ta. Thứ đáng sợ nhất mà chúng ta làm khi ấy lại là quay lưng về phía nó, nhắm mắt lại. Khi đó, chúng ta sẽ giữ lại thứ gì quý nhất đối với bản thân, giấu nó vào trong tim mình và đầu hàng trước một thứ khác. Trong trường hợp của tôi, một thứ khác đó là những con sóng."

Ý nghĩa của những lời này là nỗi sợ hãi luôn hiện hữu và thường xuyên đeo bám con người. Điều đáng sợ không phải là nỗi sợtự thân mà là hành động trốn tránh, quay lưng với nó. Khi ta buông bỏ nỗi sợ và đối mặt với nó, ta mới có thể giải thoát bản thân. Trong trường hợp của người thứ bảy, ông đã chọn "những con sóng" như một biểu tượng của sự trốn tránh, dẫn đến sự đầu hàng và mất kiểm soát.